Khi màn hình tối dần và câu trích dẫn cuối bộ phim Bố Già hiện lên, xung quanh có thể nghe rõ những tiếng sụt sịt của khán giả. Tôi biết, Trấn Thành đã có một bộ phim tuyệt vời.

Trấn Thành không chỉ là một nghệ sĩ nổi tiếng, mà còn là cái tên đảm bảo sự thành công của mọi dự án mình tham gia. Người ta hoài nghi khi thấy vẻ ngoài vui vẻ, có gì đó… “xàm xàm” của Trấn Thành, sự tưng tửng đó khiến họ nghĩ rằng anh chỉ đang dạo chơi và thử sức một chút. Nhưng những con số không biết nói dối. Khi làm chủ xị gameshow, hãy nhìn cách Trấn Thành dùng chính những gì người ta hoài nghi về mình để biến Rap Việt trở thành một chương trình có kỷ lục vô tiền khoáng hậu. Khi lấn sân sang phim ảnh, hãy nhìn Cua Lại Vợ Bầu và Trạng Quỳnh chễm chệ trong CLB trăm tỷ của phim Việt. Và bây giờ là Bố Già, vừa chạm mốc 100 tỷ – dù mới chỉ chiếu sneak show.

Thành công của Bố Già không chỉ là những con số kỷ lục, mà nó còn là những giọt nước mắt xúc động của những khán giả đã đổ ra rạp, đã xếp hàng thật lâu để thưởng thức bộ phim. Ai đó nói rằng họ đã nhắn tin xin lỗi bố mẹ sau khi xem phim. Và không thiếu những bạn trẻ xem xong đã quyết định rủ bố mẹ đi xem lại. Bố Già đầy những chi tiết và thoại rất đời, kể một câu chuyện gia đình tươi sáng chứ không hề bi lụy. Tất cả đã giúp bộ phim thực sự chạm đến trái tim người xem và trở nên tuyệt vời vì điều đó. Xin hãy nhớ rằng Bố Già là phim đầu tiên Trấn Thành thử sức với vị trí đồng đạo diễn và kiêm luôn viết kịch bản. Thậm chí, nếu để ý, bạn sẽ thấy tên anh trong phần dựng phim.

Và đó cũng là điều làm nên sự đặc biệt của Trấn Thành, anh không bao giờ cảm thấy đủ với những gì mình làm được và luôn ôm một giấc mơ xa hơn những gì mình đang có. Có lẽ rất lâu nữa, showbiz Việt Nam mới có được một người nghệ sĩ thứ 2 như Trấn Thành. Và có lẽ, chúng ta sẽ tiếp tục được nhìn thấy những điều to lớn khác tiếp theo từ anh, chỉ cần anh còn giữ nguyên khát khao chinh phục ấy.

Thật ra, làm phim luôn là mục đích sâu xa mà tôi muốn hướng tới, lúc nào tôi cũng đặt cho mình mục tiêu đó.

Tôi cho rằng mỗi người trong đời đều có những bước ngoặt để đi qua, tôi thì muốn trải nghiệm hết rồi mới dấn thân. Từ diễn viên hài, ca hát một chút, rồi tôi làm MC, rồi gameshow, webdrama, và cuối cùng là phim điện ảnh. Với tôi, làm đạo diễn là cảnh giới cao nhất. Điện ảnh là nghệ thuật về hình ảnh và sức tưởng tượng, chúng ta muốn sáng tạo cỡ nào cũng được với những thước phim. Tôi nghĩ, đã đến lúc mình đủ để thực hiện điều này. Tôi nói vậy là bởi khi bước vào một lĩnh vực nào đó, tôi không muốn mình vào đó một cách hời hợt, bởi nó sẽ khiến những người đón nhận tác phẩm của mình phải hụt hẫng.

Rất may mắn với tôi, là những gì tôi làm với webdrama Bố Già – một lần nữa đã xảy ra với Bố Già phiên bản điện ảnh.

Đầu tiên, vẫn phải biết lắng nghe và thấu hiểu.

Nếu một người kể chuyện không có óc quan sát tốt thì sẽ chẳng có gì để kể cho người khác nghe. Vậy nên phải quan sát và lắng nghe thật nhiều. Dù chỉ từ đằng xa, nhưng những gì trôi qua trong mắt người khác sẽ trôi qua vậy thôi. Còn với những người muốn kể chuyện thì những tiểu tiết đó phải là vũ khí, và họ hiểu rằng bất cứ tiểu tiết nào cũng là một dấu ấn của ký ức mà chúng ta phải lưu giữ.

Sau khi có những ký ức, ta cần khả năng sắp xếp. Một người kể chuyện giỏi phải là một người biết sắp xếp những thứ mình chuẩn bị kể ra. Tôi tin chắc những đạo diễn có ngôi nhà được sắp xếp một cách khoa học sẽ là những người kể chuyện giỏi. Nếu ở nhà, họ biết cách sắp xếp đồ đạc như thế nào thì trong câu chuyện họ định kể, họ cũng biết cách sắp xếp như thế. Người kể chuyện cũng giống một người đầu bếp, có trong tay từng ấy thịt, cá, trứng, sữa… Bạn nhận mớ nguyên liệu đó, cho bao nhiêu vào nồi, xào xáo bao lâu, mức lửa mạnh bao nhiêu, sau đó bạn cho thực khách bao nhiêu phần trăm những gì mà bạn xào trong chảo đó, trình bày trong 1 chiếc đĩa to cỡ nào, cho thực khách ăn theo phong cách gì… quá trình đều giống như cách ta kể chuyện.

Vậy nên, tôi nghĩ rằng, người kể chuyện phải có kiến thức và cảm thụ về cuộc sống, phải có sự quan sát, lắng nghe tâm lý tốt và phải thấu hiểu được lòng người, biết được những người tiếp nhận câu chuyện của mình muốn nghe cái gì.

hật ra, kể chuyện là cách mà chúng ta sao chép cuộc sống. Một người quan sát tốt sẽ kể tốt, một người trải nghiệm nhiều sẽ kể chuyện theo cách của riêng họ.

Quý vị xem phim Bố Già, trong đó có 1 đoạn Quắn nói với bố, đại ý rằng: “Những người kia là anh em ruột của ba, thì con là cái gì của ba?”. Ở đây, thay vì tôi cho nhân vật nói thẳng một câu rất tẻ nhạt đó, tôi sử dụng ngữ pháp thế này: “Bây giờ ba tưởng tượng nhé, thằng con ruột của ba, nó chứng kiến em ruột của ba cư xử tệ với ba ruột của nó – nếu ba là nó, ba chỉ nó cách cư xử ngược lại đi?”.

Trong câu nói đó, tôi không để Quắn nhận là “con”, mà biến nó thành “thằng con ruột của ba”. Từ đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất, Quắn đặt mình vào ngôi thứ 3, biến “tôi” với “ba” thành hai người đàn ông sòng phẳng, đứng ở bên ngoài quan sát câu chuyện. “Nếu ba là nó thì ba chỉ nó cách cư xử ngược lại đi?”, nghe như vậy thú vị hơn rất nhiều. Thay vì nói cho bản thân mình, ta hãy thử biến Quắn thành một người khách quan nhất, nói về chính anh ta như một người ngoài cuộc mà họ đang bàn tới. Trải nghiệm giúp cho chúng ta nhìn sự việc ở một góc độ khác, và tôi nghĩ, càng nhiều trải nghiệm, chúng ta sẽ càng có cách kể chuyện thú vị hơn.